[Flash 9 is required to listen to audio.]

30 plays • Download

Blog Radio 38: Điểm tựa cuộc đời

Cuộc sống của chúng ta mỗi người có một hoàn cảnh, mỗi người có một số phận nhưng ai cũng cần một người sẵn sàng ở bên vào lúc cô đơn nhất, người mang lại niềm tin, động lực sống, là điểm tựa cuộc đời của mỗi chúng ta. Vậy điểm tựa tinh thần của bạn là ai? vợ, chồng, người yêu, cha, mẹ, những đứa con hay một người bạn tinh thần nào đó?

Điểm tựa.

10 điều thú vị khi bạn còn alone

1. Tớ vẫn là tớ .không phải cố gắng hóa thân thành mẫu người lý tưởng trong mắt của một ai đó

2. Chẳng phải cãi cọ với ai,chẳng phải giận hờn vu vơ rồi chờ ai đó năn nỉ và xin lỗi, cũng như không phải hồi hộp sợ người ta giận nếu chẳng may mìnhmắc phải lỗi lầm gì.

3. Không phải nhấp nhỏm chờ điện thoại của một ai đó,không phải suốt ngày trăn trở với một mớ câu hỏi như: “Ấy có đang nhớ đến mình không?”, “Sao ấy chẳng chịu nhắn tin và gọi điện cho mình?”

4. Tự nhiên vét tới muỗng kem cuối cùng mà chẳng sợ mất điểm với ai đó và có nhìu thời gian lang thang khắp các quán hàng vặt mà chẳng sợ bị chê là con nít.

5. Có nhiều thời gian cho bạn bè. Và nhất là không phải luôn luôn xếp lịch đi chơi và hẹn hò để bạn bè và người yêu. Tất cả khoảng thời gian trống bạn đều có thể dành cho bạn bè mình một cách trọn vẹn.

6. Ăn mặc thỏa thích. Nghĩa là bạn không phải trau chuốt trước gương cả tiếng đồng hồ, điều chỉnh lại tóc tai, quần nào mặc với áo nào thì đẹp, phối hợp màu sắc ra sao để gây ấn tượng trong mắt người ta. Cũng không phải băn khoăn bề ngoài của mình ổn hay không, mà bạn chỉ biết bạn sẽ mặc gì để thoái mái đi chơi với bạn bè, thế thôi.

7. Không bị phân tâm lúc học hành và làm việc. Nhất là trong những ngày thi cử, một chút rắc rối với người yêu sẽ khiến tâm lý của bạn không giữ được ở mức ổn định và kết quả không khá mấy là điều hiển nhiên.

8. Tự đưa ra quyết định cho chính mình. Muốn đi chơi xa. Không phải bị ai đó kiểm sóat suốt ngày với những tin nhắn như “Đi với ai?”, “Trai hay gái?”, “Ở mấy ngày..v.v.v”.

9. Bạn có thể tự nhiên làm những gì bạn thích, tự nhiên đi cùng những anh bạn mới quen mà chẳng sợ ai đó đang ghen tuông bừa bãi cả lên. 10. Tự nhiên vui, buồn vu vơ mà chẳng cần phải giải thích cho ai cả.

10. Tự nhiên vui, buồn vu vơ mà chẳng cần phải giải thích cho ai cả.

Ly và Nước

Ly nói: “Tôi cô quạnh quá, tôi cần Nước, cho tôi chút nước nào!” Chủ hỏi: “Được, cho ngươi nước rồi, ngươi sẽ không cô quạnh nữa phải không?” Ly đáp: “Chắc vậy!” Chủ đem Nước đến, rót vào trong Ly. Nước rất nóng, Ly cảm thấy toàn thân mềm nhũn, rụng rời, tưởng như sắp tan chảy đến nơi. Ly nghĩ, đây chắc là sức mạnh của tình yêu. Một lát Nước chỉ còn âm ấm, Ly cảm thấy dễ chịu vô cùng. Ly nghĩ, đây chính là mùi vị của cuộc sống. Nước nguội đi, Ly bắt đầu sợ hãi, sợ hãi điều gì chính Ly cũng không biết. Ly nghĩ, đây chính là tư vị của sự mất mát. Nước lạnh ngắt, Ly tuyệt vọng. Ly nghĩ, đây chính là ‘an bài’ của duyên phận. Ly kêu lên: “Chủ nhân, mau đổ nước ra đi, tôi không cần nữa!” Chủ không có đấy. Ly cảm thấy nghẹt thở. Nước đáng ghét, lạnh lẽo quá chừng, ở mãi trong lòng, thật là khó chịu. Ly dùng sức lay thật mạnh. Ly chao mình, Nước rốt cục cũng phải chảy ra. Ly chưa kịp vui mừng, thì đã ngã nhào xuống đất. Ly vỡ tan. Trước lúc chết, Ly nhìn thấy, mỗi mảnh của Ly, đều có đọng vết Nước. Lúc đó Ly mới biết, Ly yêu Nước, Ly thật sự rất yêu Nước. Nhưng mà, Ly không có cách nào để đưa Nước, nguyên vẹn, trở vào trong lòng được nữa. Ly bật khóc, lệ hoà vào với Nước. Ly đang cố dùng chút sức lựccuối cùng, yêu Nước thêm lần nữa. Chủ về. Ông ta nhặt những mảnh vỡ, một mảnh cứa vào ngón tay, làm bật máu ra.

Ly cười, tình yêu, rốt cục là cái gì, lẽ nào phải trải qua đớn đau mới biết trân trọng?

Ly cười, tình yêu, rốt cục là cái gì, lẽ nào phải mất hết tất cả, không còn cách gì vãn hồi nữa mới chịu níu kéo?

Con người ta thường không biết trân trọng những gì đang hiện hữu ở hiện tại, chỉ khi mất đi mới nhận ra giá trị đích thực thì quá muộn.

[Flash 9 is required to listen to audio.]

11 plays • Download

Blog Radio 109: Tường Vi, Hạ Vi và khu vườn mùa đông

Bà Vi vừa nói vừa nhìn ra phía góc vườn. Đúng thật là hôm nay tường vi nở rộ. Một màu hồng nhạt chồng thành từng chùm như bông kem. Hương nhạt, còn loang suơng đêm.

Cứ mỗi lần thấy tường vi là mẹ lại nhớ ba. Cũng đã mười năm rồi còn gì. Tình yêu của mẹ dành cho ba thật khiến đất trời này cũng phải cảm động. Khu vườn này ngày xưa do chính tay ba trồng. Mỗi lúc rảnh rỗi là mẹ lại ra chăm sóc, tỉ mẩn, tỉ mẩn như chăm sóc chính tình yêu vượt thời gian của mình vậy. Nhiều đêm học xong con còn thấy mẹ ngồi khóc nữa. Yêu một nguời là chấp nhận khổ đau phải không mẹ?

Con gái ngốc! Khi ta yêu một ai đó thật lòng thì đó không phải là khổ đau mà là hạnh phúc. Bởi hạnh phúc là khi ta có một điều gì đó để làm, một ai đó để yêu thương và một điều gì để ta hi vọng mà. Cuộc đời mẹ yêu thương ba con chưa bao giờ hối hận.

[Flash 9 is required to listen to audio.]

21 plays • Download

Blog Radio 108: Biết đâu em sẽ gặp lại anh?

“Trong tình yêu đôi khi chỉ biết yêu thôi là không đủ mà hãy biết chia sẻ tình yêu ấy với chính người mà bạn đang yêu. Đừng bao giờ bỏ lỡ cơ hội nói những lời yêu thương trong lòng khi bạn vẫn có thể nói. Hãy giữ lấy tình yêu của mình ngay khi bạn có thể làm để bạn không bao giờ phải hối tiếc”.

Tình yêu cũng như một quả bóng bay, chỉ cần ta vô tình để tuột khỏi tay  thì dù có cố gắng đến mấy ta cũng không thể nào lấy lại được. Và có lẽ chỉ khi đứng nhìn nó từ từ bay xa, xa mãi ta mới thực sự thấy thiếu vắng và nuối tiếc.